GIAI ĐIỆU VĂN CHƯƠNG

Giai điệu Văn chương - Những con chữ làm nên bản nhạc ♫
 
Trang ChínhĐăng kýĐăng Nhập

Share | .
 

 Tác giả Quang Nguyễn - Truyện Ngắn Trong Đời

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
clb_caybuttre



Giới tính : Nam
Tổng số bài gửi : 2
Join date : 24/03/2013
Age : 26
Đến từ : TP HỒ CHÍ MINH

Bài gửiTiêu đề: Tác giả Quang Nguyễn - Truyện Ngắn Trong Đời   3/24/2013, 12:34 pm



Tác giả Quang Nguyễn - 0946 333 462


MIỀN THƯƠNG NHỚ

Mưa ! ào ào đổ xuống mái hiên nhà , tiếng sét
réo vang gầm từ xa lắc mấy chú gà con nấp ẩn vào cây rơm sau nhà . Mưa
đầu mùa những hạt mưa thật lớn rơi xuống từng bẹ dừa tạo ra nhiều thứ
âm thanh thật da diết và sâu lắng , chiều nay trời âm u không có một
tia nắng xuyên qua giàn bí để làm khô quần áo đang phơi ngoài sau nhà ,
cảnh tượng xem rất buồn và hồn nhiên như những chú gà con co rút vì
lạnh

Hùng ngồi nhìn thật nảo nề , dường như những hạt mưa đã
làm ướt hết cả tấm lòng của anh gợi cho anh nhớ lại thuở ban đầu tuổi
nhỏ cùng tắm mưa như chiều nay , anh lại thích cái cảm giác ngồi trong
nhà nhìn ra cửa sổ lắng tay nghe những hạt mưa rơi xuống đó cũng là một
trong những sở thích của Hùng mỗi khi buồn đặt ngay tâm trạng mình vào
những cơn mưa đầy hối hả , hôm nay cũng vậy anh đang buồn nỗi buồn đã
in hằn lên khuôn mặt cháy nắng của anh , anh đã được hai mươi tuổi dáng
người thấp bé miệng ít khi cười cũng rất hiếm khi trò chuyện cùng ai ,
xóm làng bạn bè trang lứa đặt anh biệt danh là " Hùng Sầu " . Anh đã
thôi học vì hoàn cảnh gia đình công việc mưu sinh của anh là phụ hồ
nhưng đồng lương quá ít ỏi lại không phù hợp với công việc nên anh
quyết định bỏ quê lên Sài Gòn để tìm việc làm , có nhiều người bạn đi
làm Sài Gòn giới thiệu cho anh công việc ở đất Sài Gòn rất dễ kiếm tiền
nên anh cũng muốn thử sức mình trong cuộc hành trình lần đầu tiên ,
anh ngồi suy nghĩ vẫn vơ bên cửa sổ với làn khói thuốc bay lan tỏa hòa
với ngọn gió và mất hút , anh buồn vì sắp chia tay với căn nhà mà hai
mươi năm nay anh đã sinh ra và sống nơi này lại có hình ảnh , cha mẹ ,
bạn bè và hàng khối kỉ niệm đang sâu lắng trong tim , khi lên Sài Gòn
không biết có gặp người quen không ? Anh phải làm gì ở đất lạ quê người
khi trong đời anh chưa bao giờ đi xa , bao nhiêu suy nghĩ cứ bay theo
làn khói thuốc nó tạo cho anh sự áp lực lo sợ tận trong tâm tư , bất
ngờ có tiếng gọi của mẹ làm những suy nghĩ chưa có câu trả lời của anh
tan biến

- Hùng ơi ! xuống ăn cơm con ơi , mẹ có nấu món canh
chua cá lóc mà ba con mới bắt được lúc mưa hồi nảy , kêu ba con nghỉ
tay vào ăn cơm luôn

Hùng trả lời ngắn gọn

- Ba ơi nghỉ tay vào ăn cơm luôn

ông Sáu cha Hùng đang cầm trên tay mấy cây cần câu , ông đứng nhìn Hùng mỉm cười trả lời

- Ba vào đây , Ba cố gắng cắm thêm câu để bắt cá làm món thật ngon để tiễn con lên Thành Phố

ông Sáu bước vào với mình ướt đẫm vì mưa , trên tay cầm hai con cá

- Má nó ơi , đem hai con cá này chiên luôn đi làm thật nhiều để tiễn mai con nó lên đường

bà Sáu vâng lời chồng làm ngay để có một bữa ăn thật ngon , vì bà , và
Hùng , ông Sáu đều biết đây là bữa ăn chia tay biết đến bao giờ Hùng
mới được trở lại bên gia đình với bữa cơm đầm thắm , tuy đơn sơ nhưng
dạt dào tình cảm gia đình , thừa hiểu hoàn cảnh gia đình nên Hùng đề
nghị

- Thôi được rồi , như vậy là đủ lắm rồi ba mẹ ạ , hai con cá còn lại để ngày mai ba mẹ ăn , ba mẹ làm vậy con đi không nở

ông Sáu và vợ đều muốn như vậy nhưng Hùng đã ra ý kiến lại không muốn
để cho Hùng buồn nên ông bà quy thuận theo anh , gia đình ngồi bên bữa
cơm chiều kể chuyện cho nhau nghe vì họ đều biết sắp có cuộc chia tay
diễn ra trong nước mắt mặc dù cả ba người họ đều không muốn nhưng biết
làm sao khi gia đình Hùng quá nghèo , Hùng lại muốn đi xa kiếm việc làm
để phụ giúp gia đình mặc dù Hùng là đứa con duy nhất của ông bà , bà
Sáu quay mặt về nơi khác vì sợ sự xúc động lại trào dâng đôi khi bà chỉ
ú ớ đôi tiếng đáp cho qua chuyện những câu đáp thật ngắn gọn , ông Sáu
cũng buồn không kém bà với ông Hùng là tất cả như châu báu quý giá
nhất trên đời ông cũng thừa hiểu được không có sự thương tâm nào hơn sự
chia tay , người đi , người ở lại , kẻ thương , người nhớ , ông Sáu
lắc đầu gắp một đũa rau vào chén bà vỗ vai và an ủi

- Thôi
má nó ăn đi , không gì phải buồn cả chuyện đời mà , huống chi thằng
Hùng con mình nó đi làm kiến tiền phụ giúp gia đình mình phải vui chứ


bà Sáu nghẹn ngào trong giây phút rồi nhẹ lắc đầu thở dài
- Tôi ăn không nổi đâu , cũng chẳng biết là chuyện gì

bữa cơm gia đình tưởng chừng sẽ đầm ấm nào ngờ lại tắt nghẽn trong
một nỗi buồn , rất sâu thẳm từ đâu vọng về chợt nhói đau như một vết
thương từ đâu chưa lành trong lòng bà , Hùng phải đôi lần lên tiếng an
ủi để cho cả ông bà được thấy nhẹ nhàng hơn và trạng thái sẽ trở lại như
ban đầu

- Mẹ à , con đã lớn rồi mà biết tự chăm sóc cho
mình huống gì con đã quen cực nhọc , con hứa khi nào tìm được công ăn
chuyện làm sẽ thường xuyên viết thư về cho cha mẹ

ông Sáu
cũng nói vào để xua tan đi những ưu phiền trong bữa cơm chiều đầy tiếng
mưa như nổi lên những khúc nhạc buồn văng vẳng trong căn nhà tranh

- Đó má nó thấy chưa , con đã lớn rồi mà , má nó còn lo gì nữa

tuy miệng nói vậy nhưng lòng của ông Sáu cũng tan nát không kém vợ , bà Sáu vẫn còn in sâu nỗi buồn trên mặt

- Tuy là vậy nhưng nó chưa bao giờ đi xa nhà

ông Sáu gạt ngang

- Đó thấy chưa , má mày đúng là ..... trong cuộc đời ai cũng có lúc
bắt đầu ngay từ lần đầu tiên , mà chi cho mệt cái thân già , nó đi làm
chứ có phải đi ra chiến trường đánh giặc đâu mà bà lo .

Hùng phải lần nữa an ủi mẹ già để bà bớt lo lắng hơn

- Đúng rồi mẹ , ai cũng có lần đầu tiên mà , câu này mẹ hay nói đó , thôi ăn cơm đi

giây phút chan hòa đã trở lại họ cũng dần quên đi tiếng đáy lòng mà
đã vướng vào họ , hai tiếng đã trôi qua tiếng mưa càng nặng hạt hơn
buổi chiều thời gian hai ông bà được trò chuyện cùng Hùng không được bao
lâu nữa vì sáng sớm năm giờ Hùng phải ra bến xe để lên đường ngay , cả
ba người họ cùng trò chuyện trong đêm ông Sáu chăm đầy bình trà nóng
với ánh mắt nhìn Hùng tràn đầy niềm tin ông nhẹ nhàng vỗ vào vai Hùng

- Hùng à , lần này ba cho con đi lên Thành Phố thứ nhất là do nhà
mình quá nghèo cuộc sống ở quê thì không trang trải nổi , thứ hai cố
gắng nhịn nhục nơi đất lạ quê người , cho dù đi đến đâu con cũng nên nhớ
con là con của cha mẹ , con sinh ra tại đây thì phải trở về tại đây ,
ra đi là để quay trở lại

Bà Sáu và Hùng hiểu được thái độ và những lời dặn của ông , Hùng lên tiếng

- Dạ con biết rồi , cám ơn ba

bà Sáu cũng nắm lấy tay Hùng dặn dò

- Phải giữ gìn sức khỏe nha con , lên trên đó khi nào có việc làm viết thư về cho cha mẹ biết

Hùng trấn an bà

- Ba mẹ cứ yên tâm , con hứa rồi mà

ông Sáu đứng dậy đi vào trong và nói vọng lại

- Má nó kiểm tra lại đồ đạc trong hành lý nó đủ chưa

bà Sáu nhìn theo dáng ông trả lời

- Có sẵn hết rồi ! Ông yên tâm ngủ đi mệt cho ông quá đúng là già hay lo xa

Thời gian đã chín giờ những tiếng mưa vẫn ào ào từ chiều vẫn không
thôi , Hùng hiểu được tâm lý của cha mẹ khi có con một là lo vậy

- Thôi mẹ cũng đi ngủ sớm đi

bà Sáu ngáp dài gương mặt đầy căng thẳng

- Ừ con cũng vậy ngủ sớm đi ma cha mẹ tiễn con ra bến xe sớm

Hùng đáp cho qua chuyện

- Dạ chúc cha mẹ ngủ ngon

chỉ còn lại mình Hùng tâm trạng anh rối bời trong những tiếng mưa đêm
anh ước gì thời gian đừng trôi qua nhanh để được ở lại căn nhà này lâu
tí nữa , anh cũng không biết công việc ở Thành Phố mình làm là gì ,
lương có cao không ? nếu tìm không được việc thì trở về quê hương thì
phải mất mặt với bà con lối xóm , bao nhiêu suy nghĩ vu vơ đã gởi vào
từng cơn gió lạnh rồi bay hút , điều mà anh lo sợ nhiều nhất là việc làm
bỡi vì anh quá bé nhỏ lại không có học thức cao , không biết người ta
có nhận hay không ? Bao nhiêu suy nghĩ chưa có lời giải đáp thì ông
Sáu bước lên với điếu thuốc trên tay nồng nặc mùi khói

- Sao giờ này còn chưa ngủ hả Hùng , ngày mai phải đi sớm đó

Hùng đáp gọn

- Dạ lát con ngủ , sao giờ ba còn chưa ngủ ?

ông Sáu trả lời

- Tại mưa lớn quá âm thanh rầm rộ làm ba khó ngủ quá

một câu nói dối lòng của ông mà Hùng nghe qua đã biết ngay , vì cha
anh nằm xuống là đã ngủ người dân quê hay ngủ sớm , thời gian mà ông
Sáu còn thức là có chuyện đang lo lắng cho Hùng nhưng không nói ra , bà
Sáu bước chân ra thì thào với chồng

- Ông ơi ! Tôi không ngủ được

cả đêm đó ba người họ cùng trò chuyện khá lâu , họ chỉ ngủ được hai
tiếng đồng hồ thì tiếng chuông báo thức năm giờ sáng réo vang lên ,
buổi sáng cỏ cây ướt đẫm vì cơn mưa đêm qua , trời vẫn chưa sáng hẵn
những chú gà gáy ò ó o sau cây rơm , ông Sáu lái chiếc xe cub chở Hùng
và vợ ra bến xe mà lòng đầy sự đau nhói , đến nơi Hùng bước xuống ngồi
bên chiếc ghế đá chuẩn bị lên xe , hai ông bà đưa mắt nhìn mà cầm lòng
không được bà Sáu ú ớ chỉ nói được một câu khi Hùng đã lên xe

- Mẹ chúc con lên đường mạnh khỏe

ông Sáu vẫy tay chào sau tiếng còi của tài xế Hùng nhìn theo đăm
chiêu , chuyến xe đã lăn bánh hai ông bà tựa vào nhau ngắm nhìn chuyến
xe đang chạy bà đã khóc trên vai của ông Sáu , Hùng cũng nhỏ từng giọt
nước mắt xuống áo nhìn về phía cha mẹ đang đứng và xa dần dần đến mất
hút sau một cua quẹo , chỉ còn lại hai ông bà với những tiếng nghẹn ngào
bà Sáu thì thầm cùng chồng

- Không biết chuyến xe này mang nó đi thời gian bao lâu mới mang nó trở về

ông sáu nói

- Cầu trời phật cho con mình tìm được việc làm ở Thành Phố , mình về
nhà thôi bà , khi nào làm có tiền nó sẽ về quê thăm mình mà .

Hùng ngồi trên xe không biết Sài Gòn là nơi nào thỉnh thoảng anh hay
hỏi những hành khách xung quanh , khi đến nơi anh chỉ còn lại bốn trăm
nghìn với bốn trăm nghìn anh thuê một gác trọ và đi tìm việc làm ngay ,
công việc ban đầu của anh là phụ hồ , đến bóc vát , làm quán cơm ,
nhưng vẫn không ổn định thì tiền lương quá thấp chỉ đủ chi phí cho cuộc
sống sinh hoạt hằng ngày chứ không có dư , chịu đựng làm lụng mãi đến
một tháng sau anh mới được vào làm trong công ty chỉ là công nhân nhưng
công việc cũng khá nhẹ nhàng , tiền lương cũng không thấp nên anh
quyết định làm luôn , tiền lương tháng đầu tiên của anh là ba triệu
đồng anh cầm trên tay vui như chưa bao giờ vui , anh quyết định tối nay
về viết thư để sáng ra bưu điện gởi tiền và thư về nhà , ngày thứ hai
Hùng thấy nhớ nhà vô cùng , nhớ cha mẹ , nhớ luôn cả quê hương , những
lá thư của anh gởi về dường như không hết cảm xúc của anh viết ở đất
Sài Gòn người đông nhà lớn , anh lại thích cái an nhàn mộc mạc của quê
hương mỗi khi tan ca về anh hay ra ngõ trước nhìn những áng mây cao
trên trời thèm cái nhìn và lắng nghe tiếng dịu của sông nước , thèm
luôn những chiều hoàng hôn giăng lối trên những cánh đồng quê , có nắng
chiều phe phẩy , những cánh chim bay về tổ ấm , dưới đường có đàn trâu
về , nghĩ đến những cảnh ở quê hương anh chỉ bật khóc vì nhớ nó vô
cùng , nhiều đêm anh luôn miệng gọi , cha ơi , mẹ ơi , chẳng có tiếng
ai trả lời như những ngày xưa anh hay gọi anh biết đó là ải thử thách
ban đầu trong cuộc đời mình . Đêm nay những ánh sao của Sài Gòn đã mọc
đầy một vầng trăng đứng yên trên một nóc nhà cao tầng những tiếng còi
xe inh ỏi ngoài đường , anh lại nhớ quê hương nông thôn da diết một nỗi
nhớ như siết chặt vào con người anh , nhớ những cánh đồng mơn mởn
những cây lúa vẫy chào khi gió thổi , nhớ luôn hàng dừa quê ngoại mỗi
khi trốn tìm anh sau nấp , quê hương hình bóng quê nhà vẫn hiện trong
tim gan anh , một miền trăng tròn dịu đậm chất thương yêu của con người
nó da diết thơ mộng và đầy hứa hẹn sẽ trở về như lúc xưa , được nghe
tiếng ru con của những bà mẹ với giấc ngủ trưa hè , được nhìn lục bình
trôi bập bềnh trên dòng sông nhỏ , được nghe thấy tiếng mưa và thả hồn
trong từng cơn gió , được hòa mình vào những cánh dầu của những em nhỏ ,
nghĩ đến những điều này Hùng chỉ mỉm cười dưới muôn nghìn sao của đất
lạ quê người , Trăng Sài Gòn không tha thiết như trăng đắm say chốn quê
nghèo của Hùng , không biết khi nào mới được về quê và ăn món cá linh
nấu bông điên điển với Hùng quê hương là chốn tìm về với ngôi nhà sẵn
sáng đón chân ta trở lại , một miền quê mà anh đã lớn lên và cất bước
ra đi nhưng chắc chắn anh sẽ quay trở lại và nồng nàn ấm áp với cơn mưa
chân quê . Một miền nhớ nhung tha thiết sẽ vĩnh viễn và không bao giờ
anh quên .

Quang Nguyễn
Về Đầu Trang Go down
clb_caybuttre



Giới tính : Nam
Tổng số bài gửi : 2
Join date : 24/03/2013
Age : 26
Đến từ : TP HỒ CHÍ MINH

Bài gửiTiêu đề: Re: Tác giả Quang Nguyễn - Truyện Ngắn Trong Đời   3/24/2013, 12:35 pm

MÙA ÉN BAY

Phong ơi , có thư từ miền xa gởi đến cho anh nè .

Tiếng nói của anh đưa thư trong quân đội vừa dứt thì Phong chạy ào ra với nụ cười hớn hở tràn đầy niềm vui

- Cám ơn anh mà ai gởi thư cho em vậy ?

anh đưa mắt nhìn Phong cười và nói

- Gì mà phải cám ơn ! Nhiệm vụ của em mà , đồng chí đọc thì sẽ biết ai
gởi , thôi em chào đồng chí nha , em còn phải giao thư cho nhiều chiến
sĩ khác sắp đến tết thư từ miền xa của các đồng chí nhiều lắm

nói xong anh đưa thư đã đi sang nơi khác Phong đứng nhìn lá thư mà
lòng hồi hợp biết bao anh đã đợi chờ những lá thư gởi đến từ rất lâu
nay mới được cầm trên tay như một món quà cuối năm , lòng vừa mừng vừa
thấy lo xa đó là đức tính và thói quen của con người anh từ khi anh
bước chân vào quân đội thì những đức tính ấy dường như không còn nay
được lộ ra vì một lá thư bé nhỏ mà anh luôn hi vọng của một người con
gái mà lúc chưa nhập ngũ anh đã yêu và cho đến bây giờ hình ảnh của cô
gái ấy cứ xuất hiện trong tâm trí anh từng giờ , từng phút . Anh đã gởi
rất nhiều lá thư nói lên sự nhung nhớ của mình về người con gái ấy
nhưng chưa bao giờ được nhận lại cái hồi âm , trong doanh trại có nhiều
chiến sĩ được người yêu và gia đình đến thăm còn riêng anh thì chưa
một lần vì quê hương của anh quá xa gia đình cũng không có nhiều thời
gian , với tuổi hai mươi bảy những chiến sĩ trang lứa rất nhiều họ cũng
có những phút mơ mộng và hồi tưởng về những kỉ niệm khó quên nhất
trong đời lính , họ biết nhường nhịn , yêu thương nhau như anh em một
nhà sẵn sàng chia sẻ bao bọc những tâm sự vui buồn cho nhau nghe nên
rất nhẹ nhàng mỗi khi Phong vướng vào chuyện buồn , mỗi đêm trần trọc
không ngủ được luôn có những ánh mắt thân thương với bao câu nói đầy sự
chân thật và cảm thông đó là những người trong đơn vị của Phong ,
dường như một cái duyên nào đó sắp xếp cho họ đến với nhau với tình yêu
thương bao la , sự đùn bọc , họ đem tim mình đến với người khác , rất
đáng trân trọng hình ảnh của những anh bộ đội trong đơn vị của Phong ,
chưa kịp đọc lá thư thì tiếng bước chân đi xào xạc bên hàng lan đang
hướng về Phong

- Ê Phong anh em mình vào dọn phòng chuẩn bị tết với người ta

Phong nhìn lại thấy Vũ đang đứng sau lưng anh , Vũ quê tận Cà Mau nhập
ngũ trước Phong hai tháng Vũ là người rất vui tính hay kể những câu
truyện cười của Bác Ba Phi ở quê anh cho mọi người nghe những lúc mệt
mỏi , căng thẳng , buồn bã

- Ừ tập hợp anh em đầy đủ mình dọn luôn cho vui

Vũ cười kha kha khi nhìn xuống tay Phong có lá thư

- Thư của người yêu phương xa gởi tới hả

Phong đáp

- Chưa biết , chưa đọc mà

Vũ xua tay

- Thôi thôi để vào túi rồi tối đọc , đi dọn phòng cho mấy sếp nhờ

Vũ và Phong bước vào nơi các anh sinh hoạt hằng ngày với những cái
giường mà nhiều đêm các anh đã gắn liền trong cuộc đời đi lính , Vũ lên
tiếng

- Thằng Đoàn và thằng Tú đâu , nảy giờ mày thấy tụi nó không ?

Phong Trả lời

- Tụi nó đi gác rồi ông ơi , thằng Tú thì gác trước , thằng Đoàn gác sau , tối nay tới tôi gác sau , ông gác trước

Vũ cười hí hí

- Chết cha tao quên tới lượt gác mà không nhớ , vậy tranh thủ dọn đi

hai người cùng dọn cùng trò chuyện rất vui , với những câu cười nở trên môi không bao giờ dứt , Vũ lên tiếng

- Ê Phong không biết bốn đứa mình ra quân biết có còn gặp lại không ?
Thật sự mà nói tao không dám nghĩ đến và nói ra vì tao sợ anh em buồn

Phong đánh nhẹ vào đầu Vũ rồi nói

- Bữa tiệc nào cũng phải tàn mà , có duyên thì gặp lại thôi , trời không chia cắt anh em mình được đâu

Vũ nhìn phong nói những lời mà anh chưa bao giờ nói

- Tao có ba món quà tặng cho ba đứa bây mà giờ không có thằng Đoàn và
thằng Tú tao tặng cho mày trước , để khi nào ra quân nhìn thấy nó là
nhớ lại những tháng ngày vui buồn có nhau trong quân đội

Phong nói

- Mệt mày ghê nổi tiếng là nói chuyện vui mà giờ nói toàn là chuyện buồn , mà quà gì ?

Vũ lấy trong túi ra một cây bút bằng vỏ đạn đồng mà anh đã nhặt làm thành những món quà lưu niệm trong những thời gian rãnh

- Nè ! Mày lấy đi cho tao vui , cây bút này nếu sữ dụng theo thời gian
sẽ không cạn mực , nhưng tình nghĩa anh em mình thì sẽ không bao giờ
khô cạn

Phong nhìn Vũ với đôi mắt buồn tênh và nói

- Tao hiểu ý mày mà , được tao nhận và tao sẽ giữ nó đến suốt đời , cám ơn mày giờ tao đang nghĩ đến những chuyện trước

Vũ nói

- Là chuyện gì ?

Phong kể lại

- Tao nhớ một năm về trước cũng vào mùa cuối năm này , thằng Lâm nó ra
quân bốn anh em chỉ biết đứng nhìn vẫy tay chào mà miệng nghẹn ngào
nức nở không nói được một lời nào , lúc đó tao thấy đôi mắt thằng Lâm
dường như nó đang khóc , nó quay lưng đi mà cứ nhìn lại như đi không
đành , ra khỏi cổng nó đứng nhìn bốn anh em thật lâu trong phút chia
tay kẻ đi người ở , tâm trạng nó buồn lắm bốn anh em mình cũng vậy cả
đêm đó chẳng có ai ngủ được nhìn chiếc giường đã vắng bóng thằng Lâm
càng hiu quạnh , nỗi buồn lại hiện về trong cả bốn đứa

Vũ nghẹn ngào quay mặt nơi khác nói những lời xúc động

- Mày nhắc lại làm tao thấy nhớ thằng Lâm quá , nhớ luôn những anh đã
ra quân trước đó , anh Minh , anh Hải , anh Cường , anh Bảo , anh Quang
, tất cả họ đều để lại những kỉ niệm êm đẹp trong đơn vị , giờ này đã
thành kí ức trong những người còn lại

Không khí đã chuyển
sang buồn của những ngày cuối năm nó gợi lại cho họ những hình ảnh thật
đẹp mà những hình ảnh đó họ sẽ mang trong lòng mãi mãi trong những
tháng ngày quân trường , Phong lách sang chuyện khác để tránh nỗi buồn
tìm về

- Nè Vũ tối nay gác rồi giờ mình tranh thủ dọn dẹp cho nhanh để tối còn làm nhiệm vụ nữa chứ

Vũ gãi đầu

- Ừ ha ! Sao dạo này mau quên vậy ta nói chuyện nảy giờ mày không nhắc chắc giờ tao chưa nhớ

Phong pha trò chọc ghẹo

- Mới hai mươi mấy tuổi mà y như ông già chín mươi

Vũ cười hí hí

- Ông già chín mươi thì đâu có vào đây , đâu có chọc gái , đâu có bắn súng và ném lụ đạn

Phong đá nhẹ vào người anh

- Cái thằng này đúng là ...Thôi tranh thủ cho kịp thằng Tú và thằng Đoàn về

Vũ nói vui

- Biết rồi đồng chí trẻ , để lão già chín mươi này lấy chổi quét

Thời gian của buổi chiều đã trôi qua họ thay phiên nhau gác để giữ gìn
đất mẹ cuộc sống của những anh bộ đội gian nan vất vả nhưng họ vẫn
luôn nở nụ cười vui khi họ đã đóng góp một sức trai để bảo vệ quê hương
và đất nước , đó là trách nhiệm của những chàng trai họ tình nguyện
tất cả chỉ vì một lý do đơn giãn đó là yêu thương tổ quốc , đó là ý chí
của những anh bộ đội với Phong cũng vì lẻ đó từ khi anh khoác áo quân
đội màu xanh huy hoàng niềm tự hào bao la rạng ngời hiện rỏ trong con
người anh , anh gác cổng sau lắng nghe từng cơn gió xì xào thổi qua
những hàng cây mảnh trăng ngoài xa lấp ló sau những tán lá thưa một nỗi
nhớ xa xôi nào đó kéo về trong người anh . Anh nhớ gia đình , nhớ nhà ,
và nhớ luôn cả người yêu , nỗi nhớ này đã làm nhiều đêm anh thức giấc ,
anh nhớ lúc chưa đi quê hương anh còn đang lũ lụt ngoài đồng như biển
cả trắng xóa vì mùa nước về , lúc anh lên đường mẹ già tóc bạc trắng và
bốn đứa em nhìn anh quay lưng đi mà lòng họ như tan nát nghỉ đến những
chuyện này anh nhớ đến người mẹ quê và chắc bây giờ họ cũng rất nhớ
anh và luôn mong anh về bên gia đình . Phong lấy lá thư lúc trưa đã
nhận ra đọc người gởi là cô Thanh người yêu của anh ở quê , nhìn nét
chử nghiêng nghiêng qua ánh trăng với những lời mộc mạc văn chương học
trò mà anh cắn lòng nhớ Thanh da diết cái ngày anh lên đường nhập ngũ
chính Thanh đã tiễn anh còn thêu tặng anh chiếc khăn tay màu trắng chỉ
hồng có đôi chim én bay chuẩn bị về tổ ấm hiện lên ý nghĩa sâu sắc giữa
anh và Thanh , lá thư kèm theo một tấm hình của một người con gái tóc
buông xõa mặc áo dài tuổi học trò vừa nhìn anh đã nhận ra chính là
Thanh cũng mái tóc ngày xưa anh hay vuốt mỗi khi Thanh hờn dỗi , cũng
dáng thướt tha với áo dài mà anh hay làm thơ tả về cô trong phút gặp gỡ
ban đầu tất cả sự nhớ nhung anh đem gởi vào trang nhật kí trong những
ngày quân trường hay gởi cho một cơn gió nhờ nó bay về bên Thanh ,
không biết xuân nay anh có được về thăm lại quê hương , gia đình và
Thanh hay không nhưng anh luôn hi vọng sẽ có một ngày nào đó anh sẽ trở
về . Trăng đêm nay rất thơ mộng cảnh vật yên tịnh và thanh vắng gió
của mùa đông lạnh lạnh cũng có sự ấm áp của mùa thu còn đọng lại nó đã
đi và bắt đầu một mùa mới trong năm , đó là mùa xuân cũng là mùa hoa nở
khắp quê hương rộn ràng miềm vui câu cười

Sáng sớm Phong
thức dậy nhẹ nhàng khi được hít làn không khí trong lành của một ngày
mới sau một đêm gác đầy nhớ nhung , trời hôm nay rất mới mẻ ngọn gió
lạnh thổi qua người anh những con chim én bay lượn quanh trên kia hàng
cây báo hiệu mùa xuân đã về Phong lại nhớ đến chiếc khăn tay của người
yêu tặng lúc anh nhập ngũ cũng có đôi chim én cảnh tượng đã hiện lên
trong ánh mắt anh , làm anh gợi nhớ lại thời yêu đương nồng nàn có
không ít kỉ niệm đẹp ở anh và Thanh . Tuy xuân nay anh không về cùng
với gia đình và người yêu nhưng chẳng xa xôi vì tất cả đều nằm trong
lòng của anh mùa én bay dường như đã đưa tâm hồn anh trở lại quê nhà với
hình ảnh mẹ già , bốn đứa em thơ và cô Thanh , anh đón xuân tại doanh
trại cũng giống như ở nhà , anh và ba người bạn đón xuân trong quân
đội và cùng kể chuyện nhau nghe về những mùa xuân xưa .

Quang Nguyễn
Về Đầu Trang Go down
 

Tác giả Quang Nguyễn - Truyện Ngắn Trong Đời

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
GIAI ĐIỆU VĂN CHƯƠNG :: ♥ Rubic Văn Học ♥ :: Hội quán văn thơ-