GIAI ĐIỆU VĂN CHƯƠNG

Giai điệu Văn chương - Những con chữ làm nên bản nhạc ♫
 
Trang ChínhĐăng kýĐăng Nhập

Share | .
 

 Trà sữa cho tâm hồn ♥

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Bạch Vân
Admin
Admin
avatar

Giới tính : Nữ
Tổng số bài gửi : 44
Join date : 14/12/2012
Age : 20
Đến từ : Văn yêu thương

Bài gửiTiêu đề: Trà sữa cho tâm hồn ♥   12/27/2012, 5:14 am

5 miếng mút


Có 5 miếng mút cùng nằm trên giá bếp. Có 4 người trong gia đình đó dùng 4 miếng để lau những thứ khác nhau ở những nơi khác nhau trong nhà. Nhưng tất cả những miếng mút trông giống y như nhau. Bạn tò mò muốn biết ai đó dùng miếng mút nào để lau cái gì, và miếng mút nào chưa dùng. Và tất nhiên, nếu chỉ nhìn thôi thì bạn không thể biết được. Bạn sẽ làm gì bây giờ ?
Rất đơn giản: bạn vắt từng miếng mút xem sao.
Miếng mút đầu tiên, bạn thấy có Coca chảy ra -> ai đó đã lau nước Coca bị đổ trên bàn.
Miếng thứ hai, bạn thấy có bọt xà phòng -> ai đó đã lau bồn tắm.
Miếng thứ ba, có dầu xe chảy ra -> ai đó đã lau rửa xe máy.
Miếng thứ tư, có nước đục -> ai đó đã lau sàn nhà.
Và miếng còn lại miếng mút chưa dùng. Nếu bạn đặt cả 5 miếng mút vào chỗ cũ, trông chúng lại y như nhau. Con người cũng như vậy. Bình thường, có thể ai cũng giống ai, vẹn toàn và dễ chịu. Nhưng khi gặp khó khăn - khi cuộc sống "vắt" chúng ta - thì những phản ứng sẽ khác nhau : thù hận, cáu giận, buồn nản ...
Cũng như những miếng mút, khi bị "vắt" chúng ta sẽ lộ ra những gì mà chúng ta "có". Vậy bạn thật sự có sự bình tĩnh, sáng suốt, hay vẵn đang giữ tức giận, bực bội trong lòng.
GISS





Cái bát của người vô gia cư

Một thầy giáo kể cho lũ học sinh nhỏ của mình nghe câu chuyện về một người vô gia cư hằng ngày đi xin ăn bằng một chiếc bát cũ. Người vô gia cư này, cho đến tận cuối đời, vẫn rất nghéo khó trong khi đó chiếc bát của ông được đưa ra đấu giá đồ cổ và được mua với giá cao bất ngờ, vì theo các nhà khảo cổ đó là chiếc bát vô cùng quý hiếm.
Khi học trò hỏi thầy giáo ẩn ý của chiếc bát trong câu chuyện là gì, thầy giáo đáp:
- Là chính các em đấy!
Rồi thầy giải thích them:
- Nếu tất cả sự chú ý của các em chỉ tập trung vào những mảng kiến thức của người khác thì các em thu lượm được rất ít. Các em sẽ làm tốt hơn nhiều nếu chú ý đến chính những gì đang có và phát triển ở điều đó.





Cái đuôi hạnh phúc

Một lần, có một chú mèo nhỏ cứ đuổi theo cái đuôi của mình. Chú mèo cứ đuổi mãi, đuổi mãi, và tất nhiên, không thể túm được cái đuôi. Một bác mèo già hơn đi qua, đứng nhìn một lúc rồi hỏi: “Này, mèo con, sao lại cứ đuổi theo cái đuôi của mình thế?”.
Mèo con đáp: “Cháu nghe nói là có hạnh phúc ở trong cái đuôi, cháu cần phải bắt được nó”.
Bác mèo già đứng nhìn một lúc nữa, rồi nói:
- Bác cũng từng đuổi theo cái đuôi của mình và cho rằng bác sẽ tìm thấy hạnh phúc ở đó. Nhưng rồi bác nhận ra rằng bác không cần phải đuổi theo nó, vì bác đi đâu nó cũng tự động đi theo.
Rồi bác mèo già đứng dậy và bỏ đi, với cái đuôi lúc lắc theo sau.
(Hoa học trò)





Những điều tôi học từ cuộc sống

5 tuổi : Tôi hiểu rằng không thể giấu thứ tôi thích dằng sau chiếc cốc thủy tinh.
7 tuổi : Tôi biết rằng mình rất thích cô giáo bởi vì cô đã bật khóc khi chúng tôi hát bài “Happy birthday” dành tặng cô.
9 tuổi : Tôi hiểu ra rằng khi mình vẫy tay chào người làm đồng, họ sẽ dừng công việc cà vẫy tay chào lại.
13 tuổi : Tôi học được rằng nếu tôi muốn làm mình vui lên thì tôi nên làm ai đó phì cười.
15 tuổi : Mặc dù rất khó khăn, nhưng tôi bắt đầu giấu những thứ tôi thích với bố mẹ.
24 tuổi : Tôi nhận ra rằng, im lặng bên cạnh một người bạn đang buồn còn tốt hơn tìm cách nói để an ủi người đó.
25 tuổi : Tôi học được cách lo lắng và chăm sóc cho một người khác thất khó khăn nhưng cũng thật tuyệt vời.
28 tuổi : Tôi học được cách gội đầu cho những đứa con của mình và nó là điều kì diệu nhất của cuọc sống.
39 tuổi : Tôi nhận ra rằng nếu có ai đó nói không tốt về tôi thì tôi vẫn phải tiếp tục sống cho đến khi không ai còn tin vào điều đó.
41 tuổi : Tôi biết rằng có rất nhiều người yêu mình dù họ rất khó khăn trong cách thể hiện nó.
46 tuổi : Tôi chợt nhận ra lũ cháu và ông bà của chúng là những “đồng minh tự nhiên”.
50 tuổi : Tôi học được cách trở về nhà ngay sau các chuyến công tác đơn giản vì giường ở khách sạn thường rất lạnh.
52 tuổi : Tôi bất ngờ nhận ra rằng tôi đã làm được điều mà con cái mong muốn ở tôi nhất, đó là yêu thương và chăm lo cho mẹ chúng.
59 tuổi : Cuộc sống thỉnh thoảng cũng cho ta một cơ hội thứ 2.
64 tuổi : Một buổi sang thức dậy và nhận ra rằng chúng t không thể sống suốt cuộc đời với hai tay lúc nào cũng nắm giứ khư khư mọi thứ, bạn cần phải đem trả cuộc sống một phần nào đó.
65 tuổi : Tôi hiểu rằng chẳng cần phải cố gắng tìm kiếm hạnh phúc. Cứ làm việc và yêu thương, hạnh phúc sẽ tự tìm đến với bạn.
67 tuổi : Toi chợt nhận ra mỗi khi tôi quyết định làm một điều tốt thì nó lại là một quyết định đúng đắn.
72 tuổi : Tôi nhận ra rằng ăn bánh quy sữa với cháu mình là điều tuyệt vời nhất mỗi sang.
85 tuổi : Mỗi ngày được trò chuyện, được bắt tay một ai đấy tôi bỗng nhận ra rằng mọi người đều rất thích nắm tay, thích được ôm và được vỗ vai như những người bạn lâu ngày gặp lại.
92 tuổi : Tôi bỗng nhận ra rằng tôi đã học được rất nhiều điều từ cuộc sống.
Maseo
(nguồn Trà sữa mùa thu)
Về Đầu Trang Go down
http://yeuvan.forumvi.com
 

Trà sữa cho tâm hồn ♥

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
GIAI ĐIỆU VĂN CHƯƠNG :: ♥ Cafe Văn học ♥ :: Gõ cửa trái tim-